Năm 1969 - Ký Ức Một Đêm Không Ngủ của Học Trò Mạc Đĩnh Chi

 Năm 1969 - Ký Ức Một Đêm Không Ngủ của Học Trò Mạc Đĩnh Chi 



Năm 1969 - Một Đêm Không Ngủ của Học Trò Mạc Đĩnh Chi
----------------------------------------------------
Tàu vũ trụ Orion của sứ mệnh Artemis II đã hạ cánh thành công xuống Thái Bình Dương, khép lại chuyến bay có người lái đầu tiên quanh Mặt trăng kể từ thời kỳ Apollo.
Sứ mênh của Artemis II đã thành công đưa 4 phi hành gia về lại trái đất hôm 11-4-2026 .
Sau hơn 54 năm với chuyến bay cuối cùng của Appolo 17 vào ngày 19-12-1972 là sứ mệnh có người lái thứ mười một và cũng là cuối cùng trong chương trình Apollo của NASA . . .


 
Ký ức của học trò Mạc Đĩnh Chi lại ùa về . Năm đó tôi học lớp Đệ Ngủ
Năm 1969 - Với chương trình Appolo 11, đã thành công đưa con người lên được mặt trăng . Trường tổ chức một đêm lữa trại, cho học sinh cùng xem lại những thước phim của Nasa ghi lại sứ mệnh của Appolo 11 từ lúc rời bệ phóng đến lúc hạ cánh xuống mặt trăng, rồi trở về trái đất thành công .

Từ chiều, sân trường đã được dọn sạch sẽ. Giữa sân là một màn hình lớn bằng vải trắng , loại vải màn dày dùng để may áo sơ mi, căng căng trên khung sắt cao chót vót. Gió đêm thổi qua làm màn hình phập phồng như một tấm lụa trắng khổng lồ đang thở.

Bên dưới màn hình là chiếc máy chiếu phim 16 ly cũ kỹ, to đùng, sơn xám bạc màu, được đặt trên một cái bàn gỗ cao.
Cách đó không xa một đóng củi khô đã được chuẩn bị sẳn, chỉ chờ giây phút bốn phi hành gia về lại trái đất, đáp xuống Thái Bình Dương an toàn. . . là đóng củi khô đó sẽ bùng cháy.

Trường tổ chức chương trình lữa trại để mừng Apollo 11 thành công. Cả nước Việt Nam Cộng Hòa đang náo nức. Người ta nói rằng con người đã đặt chân lên mặt trăng. Với chúng tôi – những đứa trẻ Sài Gòn – đó không chỉ là tin tức, mà là một giấc mơ được chiếu lên trời đêm.
Đúng 8 giờ tối, máy chiếu kêu “tạch tạch tạch” ran ran. Ánh sáng trắng xanh chiếu lên màn hình vải. Tiếng nhạc nền hùng tráng của NASA vang lên từ loa. Cả sân trường im bặt.
Chúng tôi chứng kiến khoảnh khắc tên lửa Saturn V rời bệ phóng tại Cape Kennedy. Ngọn lửa khổng lồ phun ra, đẩy con tàu khổng lồ lên trời. Tiếng reo hò vang dậy sân trường. Có đứa vỗ tay đến đỏ cả lòng bàn tay. Tôi ngồi đó, mắt không chớp, miệng há ra vì kinh ngạc.
Phim chiếu chậm rãi, chi tiết. Từ lúc tàu Apollo tách tầng, đến khi module chỉ huy bay vòng quanh mặt trăng, rồi khoảnh khắc Eagle – module đổ bộ – tách khỏi tàu mẹ, hạ dần xuống bề mặt xám xịt, đầy hố bom của Mặt Trăng.
 
Tiếng của Phi Hành Gia Neil Armstrong vang lên, hơi rè vì máy chiếu cũ:
“That’s one small step for man, one giant leap for mankind…”
("Một bước chân nhỏ bé của một con người, nhưng là một bước tiến khổng lồ của nhân loại.")
Khoảnh khắc lá cờ cắm xuống bề mặt tĩnh lặng của Mặt Trăng cũng là lúc cả sân trường Mạc Đĩnh Chi bùng nổ trong tiếng vỗ tay.
Sân trường vỡ òa với tiếng vỗ tay, tiêng hò reo mừng sự thành công của sư mệnh Appolo 11




Đêm ấy, không ai buồn ngủ. Sau khi phim chiếu xong, cùng lúc đó đóng củi khô cũng đã rực cháy . Chúng tôi kéo nhau ngồi quây quần, kể chuyện, hát những bài hát hùng ca,
" Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn
Đường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang
Lê sau bàn chân gông xiềng một thời xa xăm
Đôi mắt ta rực sáng theo nhịp xích kêu loàng xoàng."
Không ai bảo ai cả sân trường đều đồng vang lên bài hát Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ, của Nguyễn Đức Quang, một bài hát mà thời đó ai cũng thuộc và đi sâu vào lòng người , không thể thiếu trong những buổi sinh hoạt tập thể
Càng về khuya, tiếng hát của mọi người càng to, tiếng đàn guitar của một anh Lớp Đệ Nhị hòa điệu nhịp nhàng với vô số bè hòa ca trong tâm trạng vui háo hức của học trò vì lần đầu tiên có lý do chính đáng, không ngủ nhà.
Tiếp theo là một chuỗi trò chơi, sinh hoạt tập thể không thể thiếu trong đêm lửa trại mừng thành công của Appolo 11
Thầy Trần Thanh Dũng, giáo sư môn Việt Văn xuất hiện lãnh nhiệm vụ quản trò. Thầy đứng giữa trung tâm vòng người, Thầy bày ra nhiều tiết mục vui chơi cho lũ học trò chúng tôi . . . cho đến giờ chắc mọi người không quên.
Tôi nhớ mãi trò chơi mà không nhớ tên gọi của nó, Thầy Dũng bảo mỗi người tự chọn cho mình 1 con số theo thứ tự giáp hết vòng, Thầy dơ tay trái lên búng một cái đọc con số của Thầy, rồi dơ tay phải lên đọc 1 con số bất kỳ. Con số bất kỳ nầy sẽ là con số của một học sinh nào đó. Nếu kịp thời thì học sinh đó làm tiếp giống như Thầy Dũng. cũng phải đọc số của mình cùng lúc dơ tay trái búng 1 cái, rồi đọc tiếp số bất kỳ cùng lúc búng tay phải. Ai làm không đúng . . thì sẽ được trang điểm lên mặt lọ nồi của cũi cháy lên mặt. . .
Không ai cảm thấy buồn ngủ, nhiều trận cười vang dội cả sân trường, khi một ai đó mặt mày đen thùi vì bị bôi lọ nồi khắp mặt . . .
Đó là ĐÊM KHÔNG NGỦ CỦA HỌC TRÒ MẠC ĐĨNH CHI cách nay 57 năm.
Năm 1969, năm đó Anh , Chị hay bạn học lớp nào ?
Riêng tôi thì nhớ rõ, cùng năm đó là những năm đầu tiên xảy ra tình trạng Cáp Duồn của Lonnol, Người Việt Nam sống ở Kampuchea bị giết rất nhiều. Cả nước phẩn nộ, các trường học cả nước biểu tình, căng biểu ngữ đã đảo, phản đôi, lên án Lonnol.
Trường Mạc Đĩnh Chi không ngoại lệ. Cái đêm không ngủ 1969 đó, từ chiều khi phim chưa chiếu Anh Nguyễn Hùng Ngọc ( Tổng Thư Ký năm đó ) có cầm một băng ron vãi màu đen, chữ trắng chống lonnol chạy rảo một vòng ở sân trước của trường . . . nghe đâu Cảnh Sát bót Nguyễn Văn Tố ở chân cầu Phú Lâm đến tìm anh. . . anh chạy mất hút . . . .
Một Đêm Không Ngủ-Ký Ức của Học Trò Mạc Đĩnh Chi nhớ mãi
Đó là đêm không ngủ đẹp nhất thời học sinh của tôi.